Lần cuối đó chẳng bao giờ có nữa
Tình thoáng qua nên ký ức phải nhạt nhòa
Ngày mơ về đêm lạnh giá bờ môi
Không vói được nên giấc mơ hoài âm ỉ
Bởi vì anh, anh đến về luôn vội vã…
Lá vàng kia đừng vội bỏ xa cành
Đừng vội tàn như khói thuốc mong manh
Như dòng chảy xô mảnh đời hối hả
Tình ái đó như cánh đồng hoang dã
Có bổng trầm của điệu nhạc Tango
Ngày mai này sóng gió có đẩy xô
Em nhón gót, em ơi đừng vội vã…

Ta lỡ sinh ra trên cõi đời cay đắng
ReplyDeleteNên phải bước qua kiếp sống vĩnh hằng